"Đại ca, có phải huynh nghĩ nhiều quá rồi không?"
Kẻ đi theo Thẩm Nguyên tên là Đổng Phương, một gã khá lắm lời. Nói thật, Thẩm Nguyên không thích gã cho lắm, nhưng lúc này nghe gã nói vậy, tâm trạng lại tốt lên đôi chút. Hắn cũng mong là bản thân đã lo xa.
Thế nhưng sự thật thường đi ngược lại với mong đợi. Đôi khi hắn cảm thấy, chuyện càng tồi tệ thì càng nghĩ tới lại càng dễ xảy ra.
"Ơ?" Đổng Phương ngớ người, nhìn khu vực tập trung vốn đông đúc nay lại trống trơn, nhất thời sững sờ: "Người biến mất thật rồi sao?"




